Đây hoàn toàn không phải thứ mà tu sĩ nhục thân cảnh có thể chống đỡ nổi.
Cũng may, đại trưởng lão kịp thời đứng ra. Khí huyết chi lực hùng hồn bộc phát, ông nhảy vọt lên, hai tay nắm chặt thành quyền, đấm mạnh vào tảng cự thạch ngàn cân. Tảng đá khổng lồ lập tức nổ tung ầm ĩ.
Ở bên kia, vòng giao phong mới giữa Lý Hành Ca và huyết linh viêm mãng lại bắt đầu.
Một người dùng kiếm, một rắn phun lửa, đôi bên trong thời gian ngắn đánh đến khó phân thắng bại.
Con huyết linh viêm mãng này sau khi biến dị có sức mạnh cực kỳ cường đại. Dù Lý Hành Ca đã đạt đến khí huyết cảnh tiểu thành cũng không thể hạ gục nó trong thời gian ngắn.
"Gia chủ, ta tới trợ chiến!"
Đại trưởng lão hét lớn.
Ông phi thân lao vào chiến trường.
Dưới sự vây công của hai vị tu sĩ khí huyết cảnh, yêu xà đầu đuôi khó cứu ứng lẫn nhau. Trên người nó xuất hiện thêm không ít vết thương, dần dần rơi vào thế hạ phong, khí tức cũng bắt đầu uể oải đi trông thấy.Nó vốn có linh trí cực cao nên hiểu rất rõ, nếu tiếp tục đánh nữa, e rằng sẽ mất mạng.
Dù vạn phần không nỡ bỏ huyết linh quả, nhưng rốt cuộc cái mạng nhỏ của bản thân vẫn quan trọng hơn.
Sau khi đẩy lui hai người thêm một lần nữa.
Huyết linh viêm mãng rống lên một tiếng, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của cả hai, nó nhanh nhảu rụt người trốn tịt vào trong hang.
"Con yêu xà này cũng thông minh đấy chứ."
Lý Hành Ca thu kiếm vào vỏ, cười nói.
"Vậy bây giờ tính sao, hay là thừa thắng xông lên, chém chết con xà yêu này luôn!"
Đại trưởng lão đề nghị.
Lý Hành Ca lắc đầu: "Không ổn, bên trong hang chật hẹp, chúng ta khó lòng thi triển tay chân, rất khó giết được nó!"
"Con yêu xà này thật xảo quyệt."
Đại trưởng lão hầm hầm tức giận nói.
"Không sao, mục đích của chúng ta vốn không phải là giết nó, mà là huyết linh quả! Bây giờ, huyết linh quả đã thuộc về chúng ta rồi."
Nhìn những quả huyết linh quả trĩu nặng trên cành, Lý Hành Ca híp mắt cười nói.
"Mau hái hết số huyết linh quả này xuống! Động tác nhẹ nhàng một chút."
Đại trưởng lão trầm giọng hạ lệnh.
Hai tu sĩ Lý gia lập tức cẩn thận từng li từng tí hái huyết linh quả.
Chẳng mấy chốc, huyết linh quả trên cây đã được hái sạch sành sanh.
Tổng cộng mười bảy quả.
Mỗi quả linh quả đều đáng giá vạn kim.
Chuyến này, Lý gia có thể nói là bội thu.
Lý Hành Ca đánh giá cây kim linh quả thụ này, trong đầu chợt lóe lên một ý, đột nhiên nói: "Đại trưởng lão, nếu chỉ hái quả thì e là lỗ quá, chi bằng dời luôn cây kim linh quả thụ này về gia tộc, đó mới là mối làm ăn lâu dài."
Đại trưởng lão nghe vậy cũng khá động lòng.
Nhưng ông rất nhanh đã lắc đầu: "Cây huyết linh quả thụ này đòi hỏi môi trường sinh trưởng cực kỳ khắt khe, bắt buộc phải mọc trên huyết nhục của đại yêu."
"Đại yêu này tuy đã thối rữa, nhưng huyết nhục của nó đã ngấm vào lòng đất, không ngừng cung cấp dưỡng chất cho huyết linh quả thụ, mới có thể khiến nó đơm hoa kết trái. Nếu dời đi nơi khác, huyết linh quả thụ chắc chắn sẽ chết khô."
"Thế thì đáng tiếc thật."
Lý Hành Ca cất giọng có chút tiếc nuối.
Không thể mang về gia tộc, có khi lại làm lợi cho kẻ khác.
Nhưng nếu hủy hoại nó thì lại quá mức phí phạm của trời.
Trong lúc đang sầu não...
Lý Hành Ca nhìn về phía sâu trong hang, thấy một đôi mắt đỏ ngầu đang đầy vẻ căm hận nhìn chằm chằm vào mình, khóe miệng hắn chợt nhếch lên một nụ cười.
Hắn chậm rãi lên tiếng: "Viêm mãng, ta biết linh trí ngươi rất cao, có thể nghe hiểu lời ta nói. Ta với ngươi làm một vụ giao dịch, thấy thế nào?"
Trong hang không hề có bất kỳ phản hồi nào, huyết linh viêm mãng vẫn rụt cổ trốn tịt bên trong.
"Nếu ngươi còn không ra, ta không ngại dùng thêm chút thủ đoạn để chém chết ngươi đâu. Đến lúc đó, chỉ tiếc cho trăm năm khổ tu của ngươi lại đổ sông đổ bể."
Lý Hành Ca gằn giọng đe dọa.
"Tê!"
Huyết linh viêm mãng không cam lòng bò từ trong hang ra, ánh mắt vô cùng kiêng kỵ nhìn chằm chằm Lý Hành Ca.
Đúng là thứ rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, Lý Hành Ca thầm mắng trong lòng.
Hắn lấy ra hai quả huyết linh quả: "Viêm mãng, ta làm với ngươi một vụ giao dịch. Hai quả huyết linh quả này, đổi lấy việc ngươi canh giữ sơn cốc này cho ta, thấy thế nào?"
Nhìn hai quả huyết linh quả trong tay Lý Hành Ca, mắt huyết linh viêm mãng dán chặt vào không chớp, nước dãi chảy ròng ròng không kìm lại được.
Nó thè chiếc lưỡi dài ra, theo bản năng muốn lao tới cướp đoạt.
"Hửm?"
Lý Hành Ca hừ lạnh một tiếng.
Huyết linh viêm mãng lập tức bừng tỉnh.
Con khỉ không lông này quá mạnh, nó đánh không lại!"Ngươi đồng ý thì ta mới đưa cho ngươi!"
Lý Hành Ca cười nói.
Sau một hồi đấu tranh nội tâm kịch liệt, huyết linh viêm mãng gật đầu.
"Tê!"
Viêm mãng đại nhân đồng ý, nhưng nó tuyệt đối không phải vì khuất phục trước bạo lực đâu nhé.
Lý Hành Ca sảng khoái ném hai quả huyết linh quả cho huyết linh viêm mãng. Nó há miệng nuốt chửng vào bụng, lộ ra vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.
"Viêm mãng, ta biết ngươi là một con rắn thông minh, chắc hẳn ngươi rất rõ hậu quả của việc bội ước."
"Tê!"
Huyết linh viêm mãng khẽ gật gật cái đầu rắn.
Lý Hành Ca vô cùng hài lòng trước sự biết điều của nó.
Hắn rút từ trong tay áo ra một mũi lệnh tiễn màu đen tuyền, bên trên có song long quấn quanh, ngay chính giữa khắc một chữ "Lý" màu vàng kim vô cùng bắt mắt.
"Kẻ cầm lệnh tiễn này mới được phép tự do ra vào sơn cốc. Nếu không có lệnh tiễn, cứ giết không tha, không chết không thôi!"
Huyết linh viêm mãng nhìn chằm chằm vào lệnh tiễn kia, dường như muốn khắc sâu hình dáng của nó vào trong đầu.
"Tê!"
Viêm mãng đại nhân đã nhớ kỹ.
Trên mặt Lý Hành Ca lại nở nụ cười.
Dùng hai quả huyết linh quả để thu mua huyết linh viêm mãng, thoạt nhìn có vẻ chịu thiệt.
Nhưng thực tế, Lý Hành Ca chỉ dùng hai quả huyết linh quả đã đổi được một tay sai có thực lực ngang ngửa khí huyết cảnh tiểu thành, cộng thêm một cây huyết linh quả thụ và cả một mảnh dược điền tự nhiên có thể tái sinh.
"Để chúc mừng chúng ta hợp tác vui vẻ, mấy món điểm tâm nhỏ này tặng cho ngươi đấy."
Lý Hành Ca khẽ cười nói.
Phía sau hắn, A Lượng, Trâu Tiến cùng đứa con trai mới vài tuổi của gã bị đẩy ra ngoài với vẻ mặt ngơ ngác.
Nhìn thấy A Lượng và Trâu Tiến, huyết linh viêm mãng chợt sững người mất một lúc.
Ngay sau đó nó mới phản ứng lại, đây chính là lũ khỉ không lông đã trốn thoát khỏi tay nó hôm qua.
Chính vì hai con khỉ không lông này chạy thoát, mới dẫn tới tên sát tinh trời đánh kia, cướp đi huyết linh quả mà nó đã canh giữ nhiều năm.
Đáng chết! Huyết linh viêm mãng lập tức nổi trận lôi đình.
"Tê..."
Trâu Tiến lập tức hồn xiêu phách lạc.
Hai hàm răng va vào nhau lập cập, gã run rẩy nói: "Đại... đại nhân, ngài có ý gì đây? Ta... ta đã tìm được huyết linh quả cho ngài rồi mà."
"Đúng vậy, nhưng các ngươi biết quá nhiều, ta không yên tâm. Ta chỉ tin người chết mới có thể giữ kín bí mật."
Lý Hành Ca mặt không biến sắc nói.
"Ngài đã hứa sẽ tha cho ta một mạng, ngài không thể lật lọng như vậy!"
Trâu Tiến đỏ mặt tía tai gầm lên.
"Ta đồng ý, nhưng đâu có nghĩa là kẻ khác cũng đồng ý."
Lý Hành Ca cười lạnh liên tục.
"Ta đúng là mù mắt chó mới tin vào lời ma quỷ của ngươi!"
Trâu Tiến cười điên cuồng, ánh mắt tràn ngập vẻ tuyệt vọng.
"Ngươi tâm địa độc ác, sau này nhất định sẽ chết không được tử tế!"
Gã chỉ thẳng vào mặt Lý Hành Ca, nghiến răng nguyền rủa.
Lý Hành Ca hoàn toàn không thèm để tâm đến lời nguyền rủa của Trâu Tiến.
Nếu nguyền rủa mà có tác dụng, hắn sớm đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.
"Cho dù có ngày đó, ngươi cũng không nhìn thấy được nữa đâu. Vậy nên, viêm mãng, ngươi còn chờ gì nữa?"
Huyết linh viêm mãng vốn đã không nhịn nổi nữa, há to cái miệng đỏ ngòm, một ngụm nuốt chửng cả ba người vào bụng. Ăn no uống say, nó thỏa mãn ợ lên một cái rõ to.
Còn Trâu Tiến trước khi chết, trong đầu chỉ lóe lên một suy nghĩ: Nếu như gã không bị ma xui quỷ khiến sinh lòng tham lam, thì liệu có phải đã không rơi vào kết cục nhà tan cửa nát thế này hay không?Tiếc thay, trên đời này không có thuốc hối hận.
......



